Một ai đó đang lặng lẽ đi qua những biến cố
Cuốn sách này sẽ giúp bạn nhìn lại những mất mát dưới một góc nhìn khác và nhận ra đôi khi biến cố có thể là khởi đầu của một hành trình mới rực rỡ hơn.
Sắp phát hành · nhận đặt trước
Ai rồi cũng sẽ có ít nhất một “mùa lắng” trong đời.
220.000 VNĐSách có chữ ký tác giả · Miễn phí vận chuyển

Tiếng rao đêm len qua khe cửa sổ, khuếch đại trong không gian tĩnh lặng của từng ngõ ngách nhỏ dọc khắp đường phố Hà Nội. Tiếng rao chậm rãi, đặc quánh lại, hệt như mùi thuốc Đông y quẩn quanh nơi lồng ngực tôi mỗi khi nhớ về kỷ niệm thời thơ ấu trên con phố Lãn Ông, nơi đêm ngày đều nhịp nhàng tiếng chày giã thuốc.
Đôi lúc, tôi tưởng mình đã có thể bẻ gãy được xiềng xích của những nề nếp cũ để tự tay lèo lái cuộc đời theo cách riêng. Thế rồi, cuộc đời quật tôi ngã và cũng chẳng để lại gì cho tôi ngoài một ý chí vỡ vụn. Đến lúc này, tôi mới thảng thốt quay đầu nhìn lại, muốn tìm về cảm giác thong dong của những ngày xưa cũ. Tôi nhận ra rằng, sau tất cả, chỉ có nếp nhà vẫn ở đó âm thầm nâng đỡ tôi, mặc cho bấy lâu tôi đã lỡ bỏ quên.
— Trích Lời nói đầu
Cuốn sách này có thể được gói gọn chỉ trong một từ “lắng”. Nó vừa là sự lắng đọng của thời gian sau những tháng năm nhiều biến động, vừa là trạng thái của một tâm hồn đã biết chậm lại để tìm về những bình yên nhỏ bé, ví như hương chè mạn ông nội pha, nếp nhà thân thuộc hay những buổi sớm Đà Lạt mờ sương.
Ai rồi cũng sẽ có ít nhất một “mùa lắng” trong đời. Và chỉ khi đủ lắng, ta mới hiểu được mình đã dũng cảm đi qua những năm tháng ấy như thế nào.
Cuốn sách này sẽ giúp bạn nhìn lại những mất mát dưới một góc nhìn khác và nhận ra đôi khi biến cố có thể là khởi đầu của một hành trình mới rực rỡ hơn.
Cuốn sách này sẽ làm bạn bước chậm lại giữa guồng quay cuộc sống, lắng nghe bản thân hơn và bắt đầu đi tìm đáp án cho câu hỏi: “Trái tim tôi thực sự muốn gì?”
Cuốn sách này sẽ nhắc bạn rằng dù trong hoàn cảnh nào, vẫn có một chỗ dựa mang tên gia đình và những người yêu thương luôn chờ sẵn, dang tay đón bạn trở về.
Bấm vào từng chương để xem các mục bên trong.
Người ta thường nói nhiều về việc phải đi xa, phải đạt được điều gì đó lớn lao. Nhưng ít ai nhắc đến việc để đến được mục tiêu lớn, đôi khi rất cần một điểm tựa phía sau. Điểm tựa ấy không nhất thiết phải nhìn thấy hay chạm vào được, mà chỉ cần nó hiện diện trong tâm trí thì vẫn có thể kéo mình tiến lên.
— Trích Lời nói đầu

Hành trình bốn mươi năm của một con người hóa ra cũng chỉ gói gọn trong vài trăm trang giấy.
Nếu hôm nay bạn cũng đang đứng trước một ngã rẽ mới, đừng vội sợ hãi vì nghĩ mình đi chậm hơn người khác. Cuộc đời không đo giá trị của một con người bằng tốc độ họ tiến về phía trước, mà bằng cách họ bước qua chông gai mà vẫn giữ được sự tử tế trong lòng.
Tôi tin rằng, miễn là bạn vẫn đủ can đảm để bước tiếp, dù chỉ là một bước rất nhỏ, con đường rồi cũng sẽ dần hiện rõ. Và chỉ cần bước chậm lại một chút, cho phép mình được nghỉ ngơi đúng lúc, bạn sẽ nhận ra sau tất cả những cố gắng tưởng như vô nghĩa, cuộc đời vẫn luôn âm thầm dành sẵn cho mỗi người một lối để trở về.
— Trích Lời kết
Về tác giả
Tác giả
Cuốn sách này được viết bởi một người con của Hà Nội, lớn lên trong nề nếp gia phong và quen với nhịp sống phố thị. Đằng sau những hồi tưởng về quá khứ là hành trình kiếm tìm bản ngã cùng sứ mệnh của một đời người, được tác giả Quốc Trung viết như lời tự sự gửi đến chính mình, đồng thời gửi gắm cả sự sẻ chia dành cho bất cứ ai đang ở những tháng ngày chênh vênh.
Thông tin sách
Để lại thông tin, ban phát hành sẽ liên hệ xác nhận với bạn.
“Đừng quá vội vàng. Nếu coi cuộc đời này như một cuộc chơi, niềm vui không chỉ nằm ở thắng hay thua. Niềm vui bắt đầu ngay từ khoảnh khắc chúng ta dũng cảm bước vào cuộc chơi ấy. Vì thế, hãy đón mỗi ngày mới như thể đó là ngày đầu tiên mình được sinh ra trên đời.
Hãy sống hết lòng, yêu thương hết lòng và làm hết sức mình. Để rồi đến khi khép lại một ngày, hãy hoàn tất mọi điều như thể đó cũng là ngày cuối cùng của cuộc đời.
Bởi một cuộc đời trọn vẹn không phải là một cuộc đời bằng phẳng, không có mất mát hay thất bại. Một cuộc đời trọn vẹn là khi nhìn lại, chúng ta không còn bất kỳ điều gì phải nuối tiếc.”
Qua mấy mùa lắng · Chương 9